Forever
15-08-2009, 18:50
Lâu rồi không post bài trên forum :75: , tặng cho các fan của Yui nè :blush:
TAIYOU NO UTA-Mặt Trời Trong Đêm
http://i183.photobucket.com/albums/x55/yui_hine/TaiyounoUta38.jpg
Cốt truyện:
Một cô gái chỉ có cuộc sống vào ban đêm và một học sinh trung học yêu thích lướt sóng vào buổi bình minh ...
Cả hai không có điểm tương đồng gì cả ...
Kaoru Amane, 16 tuổi, không thể đi học mà chỉ chờ tối đến, mang đàn ghita tới một khoảng trống trước nhà ga để hát. Cô có một cuộc sống bất bình thường, ngủ vào ban ngày và hoạt động vào đêm. Kaoru đau khổ với căn bệnh ắc nghiệt, cô bị dị ứng với mặt trời, vì vậy không thể tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Mục đích sống duy nhất của Kaoru là ca hát, điều duy nhất khiến cô có cảm giác liên kết với thế giới bên ngoài. Một ngày nọ, một chuyện xảy ra làm thay đổi cả cuộc đời Kaoru ...
Kaoru trở về nhà vào 4 giờ sáng, trước lúc mặt trời mọc. Bên ngoài cửa sổ phòng, Kaoru thấy một học sinh trung học đứng với tấm ván trượt trên tay. Từ đó, Kaoru cứ để ý nhìn người con trai đó chờ bạn của anh ta tới rồi cùng đi ra biển và sau đó Kaoru mới đi ngủ.
Sự gặp gỡ định mệnh trước một ngày mới, đã mang hai người bạn trẻ chưa từng gặp mặt đến với nhau. Tuy nhiên, Koji không biết về bệnh tình của Kaoru. Cả hai nhanh chóng yêu thích đối phương và tiếp tục gặp nhau khi thành phố vào đêm. Thời gian sau đó, một chuyện xảy ra và Kojo biết được bệnh của Kaoru. Kaoru từ bỏ tình yêu đầu đời của cô và tự trách, "Tôi không nên cho phép mình mơ mộng một cuộc sống vui vẻ. Cho cùng thì tôi không phải là một người bình thường." Kaoru từ bỏ cả việc ca hát. Koji động viên Kaoru và đề nghị "Chúng ta hãy chị gặp nhau vào ban đêm", và Koji còn mang tới cho Kaoru một món quà rất tuyệt vời.
Kaoru đã sống một cuộc sống rất cẩn thận và không làm gì có hại tới sinh mạng của cô và cũng không có ý định theo đuổi bất kỳ ước mơ gì. Tuy nhiên, Koji đã thấp lên ánh sáng trong trái tim của Kaoru và khiến cô một lần nữa muốn hát.
Tuy nhiên, tình trạng bệnh của Kaoru, tuy tiến triển chậm, nhưng đã bắt đầu ảnh hưởng tới hệ thống dây thần kinh, khiến Kaoru không thể tiếp tục chơi ghita như cô mong muốn ..
http://blog.halinh.vn/images/dl.png
part1 http://www.mediafire.com/download.php?mntwyznwmwz
part2 http://www.mediafire.com/download.php?u4todjmfqzt
part3 http://www.mediafire.com/download.php?mm3y5mqojnu
part4 http://www.mediafire.com/download.php?itmwijnyzln
part5 http://www.mediafire.com/download.php?jzmjyydmgj0
part6 http://www.mediafire.com/download.php?ahyad0xwxvi
part7 http://www.mediafire.com/download.php?znzzmwqieme
part8 http://www.mediafire.com/download.php?zyjtnmyzbmk
part9 http://www.mediafire.com/download.php?mqojnwvqqmm
part10 http://www.mediafire.com/download.php?fdg1mjdymzt
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thử một lần được làm tên ngố Kouji.Đeo heaphone và nhìn ra cửa sổ trong ngọn gió lành trời đêm...''Good-bye days'' bên tai tha thiết đầy chân thành ,thôi thúc tôi phải viết về một ''ngọn nến''.Là em...
Good-bye days - YUI (http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=xFHNt9cuML)
http://cdimg2.crunchyroll.com/i/spire4/05082008/2/a/5/5/2a55bd9084d260_full.jpg
Ngọn nến nhỏ trên hộp đàn...
Có ai bảo em giống như bông hướng dương đang cố gắng vươn mình đến ánh mặt trời xa vợi ,mặc cho căn bệnh XP đang hành hạ từng ngày?...Nhưng Kaoru không phải là loài hoa rực rỡ đó,em chỉ là ngọn nến nhỏ đặt trên hộp đàn,lặng lẽ tỏa ánh sáng ấm áp trong màn đêm đang bao trùm tĩnh mịch .Để giọng hát và tiếng đàn cất lên,quyện vào trong gió nhẹ bay theo áng mây trời...
Chỉ một lần thôi,được thấy em chơi đàn.Cho bóng đêm và con đường bây giờ là của riêng em,cho đôi mắt đam mê thay khuôn mặt chán chường buổi sáng ,cho que diêm thắp lên ngọn lửa lớn của tình yêu,cho nốt nhạc vu vơ thay lời muốn nói...
Để em thấy chính em không còn bóng dáng của sự tuỵêt vọng hay nỗi buồn bã bên cạnh .Chỉ có tiếng hát cất lên xóa tan màn đêm u tối xung quanh...
Để ánh mắt say mê,cho đôi tay nhỏ miệt mài không ngừng trên sợi dây đàn,cho những câu hát và cả que diêm thắp nến cũng trở nên ý nghĩa.Dù chẳng ai nghe,dù không ai thấy...
...Như tia nắng nhỏ, lặng lẽ thắp lên ánh nắng niềm tin .Rồi dần tắt khi mặt trời xế bóng...
http://i233.photobucket.com/albums/ee301/Neko13Momoiro/sun27jpg_595.jpg
Này,mặt trời đừng lên...
Bởi ,nếu mặt trời lên,sẽ chẳng thấy được gì khi phải trốn ánh nắng...
Bởi,nếu mặt trời lên,sẽ chẳng còn được cầm guitar bước ra ngoài phố vắng để cảm giác thế giới này là của riêng mình.Để mọi vật chìm sâu vào giấc ngủ, cho tiếng đàn lặng lẽ vang lên giữa đêm đen,và cùng gió hòa lẫn với ánh trăng trời...
Bởi,nếu mặt trời lên...
...Sẽ chẳng còn được nhìn anh với khuôn mặt ngái ngủ và tiếng xe máy cũ ồn ã khắp con đường...
...Sóng,và hộp đựng nến...
Cho dù là lớp kính dày cũng không ngăn em được nhìn anh mỗi ngày...
Dù phải chạy trốn mặt trời nhưng ,em không thể chạy trốn tình cảm của mình đối với anh.
Bài hát vang lên nhẹ nhàng giữa giữa chốn đông người ,nhưng em biết, khuôn mặt anh lúc đó đã cho em câu trả lời...Anh đã biết tình cảm em dành cho anh.Cũng như bài hát đó,dù cuốn hút rất nhiều người nhưng em hát chỉ để một kẻ ngốc nghe thôi,anh nhỉ?...
http://cdimg2.crunchyroll.com/i/spire4/05082008/4/2/a/a/42aa52b6e1ad70_full.jpg
Chỉ một lần thôi,cho em dựa đầu vào vai anh thật yên lành.Chẳng quan tâm suy nghĩ gì hết,mặc thời gian trôi qua thật nhanh ,mặc ánh nắng mặt trời đã bắt đầu ló dạng,mặc căn bệnh em đã mang đã trở chứng điên cuồng...
Chỉ một lần thôi,để em bật khóc khi anh ôm em vào lòng và bảo rằng ''Chúng ta sẽ gặp nhau vào ban đêm''...Để em bị anh véo má và trêu ''thật là một khuôn mặt kỳ lạ...''
Chỉ một lần thôi,để em chợt nhận ra, anh chính là ''chiếc hộp đựng nến'' của đời em.Dù là gió,dù là nắng hay chính căn bệnh ám ảnh cuộc đời này cũng không thể dập tắt hy vọng của em được...Vì,bên cạnh em đã có anh.
Chỉ một lần thôi,để em thấy em không cô độc bên cuộc đời quá rộng ...Để em biết em có thể bật cười khi thấy anh ôm đàn và hát inh ỏi bằng chất giọng vịt kêu,để em nhận ra ước mơ ''tuy không thể đánh đàn nhưng em có thể hát mà'' cho những ngày cuối đời thật ý nghĩa...Cảm ơn anh,Kouji...
Chỉ một lần thôi,để nước mắt em chảy khi em hát câu ''Goodbye days'' mà không cho anh được thấy...Để em kể cho anh nghe về cảm giác lần đầu em nhìn thấy anh...Để anh cắn chặt răng,khóc đau đớn trên đường về mà em chẳng hề hay biết được...
...Và,chỉ một lần thôi...
...Chỉ,một lần cuối thôi anh nhé,để em lấy hết can đảm đánh cược với lòng mình mà bước ra khỏi xe lăn,tiến về phía mặt trời đang mọc và cũng là...phía anh.Cho dù em không được lướt trên con sóng mà anh đang lướt...Cho dù em không được bước lên bãi cát nóng màu nắng anh đang đi...Nhưng không sao đâu anh nhỉ?Vì em đã bật cười khi được véo vào má anh và nói câu trước kia anh từng nói với em :
''Thật là một khuôn mặt kỳ lạ ''
http://i233.photobucket.com/albums/ee301/Neko13Momoiro/sun14jpg_595.jpg
Cho dù em chẳng còn ở nơi này...
Nhưng sẽ chẳng sao đâu vì bóng dáng em còn tồn tại trên từng kệ sách hay cây guitar quen thuộc...
Và,giọng hát em còn lưu mãi chốn đây ,ở những đám mây trời hay Walkman ai đó mà em chẳng thể nào biết được...
Đừng khóc như trẻ con.Hãy để em trở lại là em,giản dị và chân thành như lần đầu anh gặp.Em sẽ không biến mất,chỉ tạm vắng mặt ở nơi này thôi.Hãy cứ tin rằng ở một nơi nào đó rộng lớn bao la...Trên thế gian này hay nơi nào cũng được ,em vẫn đang ngồi bên cửa sổ dõi theo anh như những ngày xưa...Thử cảm nhận xem ,trong từng ngọn gió thỏang qua có tiếng nói của em...Hãy tiếp tục lướt trên con sóng mà anh đang lướt,để ánh hòang hôn phản chiếu trên đầu mặt biển,để tiếng hát em lại quyện vào trong gió thổi bay tóc anh khi anh nhớ về em...
...''Good-bye days'' vang trên Radio da diết.Phương xa ấy,anh có biết em đang cười hạnh phúc?...
Bởi,em biết có một thứ của em mà chẳng thể nào mất được...
Đó là tình yêu của em nằm trong trái tim anh và tâm hồn của mọi người...
...Tạm biệt cuộc đời,tạm biệt những ngày đã qua...
TAIYOU NO UTA-Mặt Trời Trong Đêm
http://i183.photobucket.com/albums/x55/yui_hine/TaiyounoUta38.jpg
Cốt truyện:
Một cô gái chỉ có cuộc sống vào ban đêm và một học sinh trung học yêu thích lướt sóng vào buổi bình minh ...
Cả hai không có điểm tương đồng gì cả ...
Kaoru Amane, 16 tuổi, không thể đi học mà chỉ chờ tối đến, mang đàn ghita tới một khoảng trống trước nhà ga để hát. Cô có một cuộc sống bất bình thường, ngủ vào ban ngày và hoạt động vào đêm. Kaoru đau khổ với căn bệnh ắc nghiệt, cô bị dị ứng với mặt trời, vì vậy không thể tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Mục đích sống duy nhất của Kaoru là ca hát, điều duy nhất khiến cô có cảm giác liên kết với thế giới bên ngoài. Một ngày nọ, một chuyện xảy ra làm thay đổi cả cuộc đời Kaoru ...
Kaoru trở về nhà vào 4 giờ sáng, trước lúc mặt trời mọc. Bên ngoài cửa sổ phòng, Kaoru thấy một học sinh trung học đứng với tấm ván trượt trên tay. Từ đó, Kaoru cứ để ý nhìn người con trai đó chờ bạn của anh ta tới rồi cùng đi ra biển và sau đó Kaoru mới đi ngủ.
Sự gặp gỡ định mệnh trước một ngày mới, đã mang hai người bạn trẻ chưa từng gặp mặt đến với nhau. Tuy nhiên, Koji không biết về bệnh tình của Kaoru. Cả hai nhanh chóng yêu thích đối phương và tiếp tục gặp nhau khi thành phố vào đêm. Thời gian sau đó, một chuyện xảy ra và Kojo biết được bệnh của Kaoru. Kaoru từ bỏ tình yêu đầu đời của cô và tự trách, "Tôi không nên cho phép mình mơ mộng một cuộc sống vui vẻ. Cho cùng thì tôi không phải là một người bình thường." Kaoru từ bỏ cả việc ca hát. Koji động viên Kaoru và đề nghị "Chúng ta hãy chị gặp nhau vào ban đêm", và Koji còn mang tới cho Kaoru một món quà rất tuyệt vời.
Kaoru đã sống một cuộc sống rất cẩn thận và không làm gì có hại tới sinh mạng của cô và cũng không có ý định theo đuổi bất kỳ ước mơ gì. Tuy nhiên, Koji đã thấp lên ánh sáng trong trái tim của Kaoru và khiến cô một lần nữa muốn hát.
Tuy nhiên, tình trạng bệnh của Kaoru, tuy tiến triển chậm, nhưng đã bắt đầu ảnh hưởng tới hệ thống dây thần kinh, khiến Kaoru không thể tiếp tục chơi ghita như cô mong muốn ..
http://blog.halinh.vn/images/dl.png
part1 http://www.mediafire.com/download.php?mntwyznwmwz
part2 http://www.mediafire.com/download.php?u4todjmfqzt
part3 http://www.mediafire.com/download.php?mm3y5mqojnu
part4 http://www.mediafire.com/download.php?itmwijnyzln
part5 http://www.mediafire.com/download.php?jzmjyydmgj0
part6 http://www.mediafire.com/download.php?ahyad0xwxvi
part7 http://www.mediafire.com/download.php?znzzmwqieme
part8 http://www.mediafire.com/download.php?zyjtnmyzbmk
part9 http://www.mediafire.com/download.php?mqojnwvqqmm
part10 http://www.mediafire.com/download.php?fdg1mjdymzt
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thử một lần được làm tên ngố Kouji.Đeo heaphone và nhìn ra cửa sổ trong ngọn gió lành trời đêm...''Good-bye days'' bên tai tha thiết đầy chân thành ,thôi thúc tôi phải viết về một ''ngọn nến''.Là em...
Good-bye days - YUI (http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=xFHNt9cuML)
http://cdimg2.crunchyroll.com/i/spire4/05082008/2/a/5/5/2a55bd9084d260_full.jpg
Ngọn nến nhỏ trên hộp đàn...
Có ai bảo em giống như bông hướng dương đang cố gắng vươn mình đến ánh mặt trời xa vợi ,mặc cho căn bệnh XP đang hành hạ từng ngày?...Nhưng Kaoru không phải là loài hoa rực rỡ đó,em chỉ là ngọn nến nhỏ đặt trên hộp đàn,lặng lẽ tỏa ánh sáng ấm áp trong màn đêm đang bao trùm tĩnh mịch .Để giọng hát và tiếng đàn cất lên,quyện vào trong gió nhẹ bay theo áng mây trời...
Chỉ một lần thôi,được thấy em chơi đàn.Cho bóng đêm và con đường bây giờ là của riêng em,cho đôi mắt đam mê thay khuôn mặt chán chường buổi sáng ,cho que diêm thắp lên ngọn lửa lớn của tình yêu,cho nốt nhạc vu vơ thay lời muốn nói...
Để em thấy chính em không còn bóng dáng của sự tuỵêt vọng hay nỗi buồn bã bên cạnh .Chỉ có tiếng hát cất lên xóa tan màn đêm u tối xung quanh...
Để ánh mắt say mê,cho đôi tay nhỏ miệt mài không ngừng trên sợi dây đàn,cho những câu hát và cả que diêm thắp nến cũng trở nên ý nghĩa.Dù chẳng ai nghe,dù không ai thấy...
...Như tia nắng nhỏ, lặng lẽ thắp lên ánh nắng niềm tin .Rồi dần tắt khi mặt trời xế bóng...
http://i233.photobucket.com/albums/ee301/Neko13Momoiro/sun27jpg_595.jpg
Này,mặt trời đừng lên...
Bởi ,nếu mặt trời lên,sẽ chẳng thấy được gì khi phải trốn ánh nắng...
Bởi,nếu mặt trời lên,sẽ chẳng còn được cầm guitar bước ra ngoài phố vắng để cảm giác thế giới này là của riêng mình.Để mọi vật chìm sâu vào giấc ngủ, cho tiếng đàn lặng lẽ vang lên giữa đêm đen,và cùng gió hòa lẫn với ánh trăng trời...
Bởi,nếu mặt trời lên...
...Sẽ chẳng còn được nhìn anh với khuôn mặt ngái ngủ và tiếng xe máy cũ ồn ã khắp con đường...
...Sóng,và hộp đựng nến...
Cho dù là lớp kính dày cũng không ngăn em được nhìn anh mỗi ngày...
Dù phải chạy trốn mặt trời nhưng ,em không thể chạy trốn tình cảm của mình đối với anh.
Bài hát vang lên nhẹ nhàng giữa giữa chốn đông người ,nhưng em biết, khuôn mặt anh lúc đó đã cho em câu trả lời...Anh đã biết tình cảm em dành cho anh.Cũng như bài hát đó,dù cuốn hút rất nhiều người nhưng em hát chỉ để một kẻ ngốc nghe thôi,anh nhỉ?...
http://cdimg2.crunchyroll.com/i/spire4/05082008/4/2/a/a/42aa52b6e1ad70_full.jpg
Chỉ một lần thôi,cho em dựa đầu vào vai anh thật yên lành.Chẳng quan tâm suy nghĩ gì hết,mặc thời gian trôi qua thật nhanh ,mặc ánh nắng mặt trời đã bắt đầu ló dạng,mặc căn bệnh em đã mang đã trở chứng điên cuồng...
Chỉ một lần thôi,để em bật khóc khi anh ôm em vào lòng và bảo rằng ''Chúng ta sẽ gặp nhau vào ban đêm''...Để em bị anh véo má và trêu ''thật là một khuôn mặt kỳ lạ...''
Chỉ một lần thôi,để em chợt nhận ra, anh chính là ''chiếc hộp đựng nến'' của đời em.Dù là gió,dù là nắng hay chính căn bệnh ám ảnh cuộc đời này cũng không thể dập tắt hy vọng của em được...Vì,bên cạnh em đã có anh.
Chỉ một lần thôi,để em thấy em không cô độc bên cuộc đời quá rộng ...Để em biết em có thể bật cười khi thấy anh ôm đàn và hát inh ỏi bằng chất giọng vịt kêu,để em nhận ra ước mơ ''tuy không thể đánh đàn nhưng em có thể hát mà'' cho những ngày cuối đời thật ý nghĩa...Cảm ơn anh,Kouji...
Chỉ một lần thôi,để nước mắt em chảy khi em hát câu ''Goodbye days'' mà không cho anh được thấy...Để em kể cho anh nghe về cảm giác lần đầu em nhìn thấy anh...Để anh cắn chặt răng,khóc đau đớn trên đường về mà em chẳng hề hay biết được...
...Và,chỉ một lần thôi...
...Chỉ,một lần cuối thôi anh nhé,để em lấy hết can đảm đánh cược với lòng mình mà bước ra khỏi xe lăn,tiến về phía mặt trời đang mọc và cũng là...phía anh.Cho dù em không được lướt trên con sóng mà anh đang lướt...Cho dù em không được bước lên bãi cát nóng màu nắng anh đang đi...Nhưng không sao đâu anh nhỉ?Vì em đã bật cười khi được véo vào má anh và nói câu trước kia anh từng nói với em :
''Thật là một khuôn mặt kỳ lạ ''
http://i233.photobucket.com/albums/ee301/Neko13Momoiro/sun14jpg_595.jpg
Cho dù em chẳng còn ở nơi này...
Nhưng sẽ chẳng sao đâu vì bóng dáng em còn tồn tại trên từng kệ sách hay cây guitar quen thuộc...
Và,giọng hát em còn lưu mãi chốn đây ,ở những đám mây trời hay Walkman ai đó mà em chẳng thể nào biết được...
Đừng khóc như trẻ con.Hãy để em trở lại là em,giản dị và chân thành như lần đầu anh gặp.Em sẽ không biến mất,chỉ tạm vắng mặt ở nơi này thôi.Hãy cứ tin rằng ở một nơi nào đó rộng lớn bao la...Trên thế gian này hay nơi nào cũng được ,em vẫn đang ngồi bên cửa sổ dõi theo anh như những ngày xưa...Thử cảm nhận xem ,trong từng ngọn gió thỏang qua có tiếng nói của em...Hãy tiếp tục lướt trên con sóng mà anh đang lướt,để ánh hòang hôn phản chiếu trên đầu mặt biển,để tiếng hát em lại quyện vào trong gió thổi bay tóc anh khi anh nhớ về em...
...''Good-bye days'' vang trên Radio da diết.Phương xa ấy,anh có biết em đang cười hạnh phúc?...
Bởi,em biết có một thứ của em mà chẳng thể nào mất được...
Đó là tình yêu của em nằm trong trái tim anh và tâm hồn của mọi người...
...Tạm biệt cuộc đời,tạm biệt những ngày đã qua...